Monday, January 26. 2009
- Vừa đủ HẠNH PHÚC để giữ tâm hồn bạn được ngọt ngào.
- Vừa đủ THỬ THÁCH để giữ bạn luôn kiên nhẫn.
- Vừa đủ MUỘN PHIỀN để giữ bạn thật sự là Man.
- Vừa đủ HY VỌNG để cho bạn được hạnh phúc.
- Vừa đủ THẤT BẠI để bạn mãi khiêm nhường.
- Vừa đủ THÀNH CÔNG để giữ bạn mãi nhiệt tâm.
- Vừa đủ BẠN BÈ để bạn được an ủi.
- Vừa đủ VẬT CHẤT để đáp ứng các nhu cầu vật chất của bạn.
- Vừa đủ NHIỆT TÌNH để bạn cho đời thêm hân hoan.
- Vừa đủ NIỀM TIN để xua tan những thất vọng.
Wednesday, January 7. 2009
Xin chào các bạn đã, đang và sẽ sành điệu
Chúng tôi có nhã ý tặng địa chỉ email @sanhdieu.net cho các bạn có nhu cầu. Đăng ký tại banbe@sanhdieu.net
Chào thân ái,
SanhDieu.net
Monday, November 17. 2008
Thứ Bảy, 15/07/2006, 16:05 (GMT+7)
TTCT - Bình sinh, cho đến bây giờ đã sang bên kia dốc cuộc đời, tôi vẫn thường tự cho mình là kẻ không đến nỗi phải xấu hổ với danh phận của một thằng đàn ông.
Trong mắt vợ tôi, tôi là một người đàn ông đích thực đáng để chăm sóc yêu chiều. Trong mắt tôi, tôi là thằng đàn ông hơn rất nhiều thằng đàn ông khác. Về chuyện này là cả một lĩnh vực triết lý sâu xa, một chủ đề mênh mông sâu sắc mà tiếc thay lâu nay ít ai bàn tới. Mặc kệ chuyện thiên hạ thờ ơ với thiên phận đàn ông, riêng tôi, tôi thầm tự đắc về cái chất đàn ông của mình. Ấy thế mà bỗng có một ngày đẹp trời, trên một phiên chợ vùng cao, tôi bị choáng váng vì tự thấy xấu hổ với mình khi ngồi nghe trộm câu chuyện của hai người đàn ông xa lạ.
Bên một chiếc bàn gỗ mốc thếch, tôi ngồi uống rượu với một người bạn. Anh này thạo nhiều thứ tiếng dân tộc vì đã một thời chuyên đi thu mua nấm rừng, thảo quả trong các bản làng xuất sang Trung Quốc. Bàn bên cạnh có hai người đàn ông mặc quần áo chàm vừa nốc từng bát rượu đầy vừa chằm chằm nhìn vào mặt nhau. Ngồi né ra xa một chút là một người phụ nữ váy áo thêu xanh đỏ, khắp người đeo không biết bao nhiêu vòng bạc lủng lẳng.
Suốt đến gần nửa tiếng đồng hồ chỉ thấy có một anh chàng nói, khi thì giận dữ khi thì nghẹn ngào, có lúc lại đắm chìm trong ưu tư như bị men rượu nhấn chìm. Can rượu to trên bàn đã vơi quá nửa, bỗng hai người đàn ông ôm chầm lấy nhau, nức lên rưng rức. Cái bàn ọp ẹp chao ngiêng làm hai bát rượu đổ tóe ra sàn. Lẳng lặng nhìn hai gã đàn ông quá say, người đàn bà cúi xuống nhặt những chiếc bát đặt lên bàn rồi lẳng lặng mở nút cái can nhựa cao đến hai gang tay, nghiêng can rót rượu đầy tràn hai miệng bát. Xong xuôi lại trở về chỗ, lẳng lặng nhìn bâng quơ ra rặng núi giăng ngang trước mặt.
Thấy cảnh lạ lùng, tôi thì thầm hỏi anh bạn xem chuyện gì đang xảy ra. Thì ra hai gã đàn ông này chính là “tình địch” của nhau, theo cái cách định nghĩa ngu ngốc của người dưới xuôi chúng ta. Một anh là chồng, còn một anh là người yêu cũ của người đàn bà đang ngồi đây. Nhìn kỹ ra thì cô vẫn còn khá trẻ nhưng vẻ tiều tụy và cam chịu làm cho ta nghĩ rằng đấy đã là một thiếu phụ nhan sắc đang tàn.
Chiều tối ngày hôm qua họ đã xuống đến chợ. Như nhiều đôi khác, hai vợ chồng này buộc ngựa vào một góc bên quán, ăn một bữa no nê rồi chia tay nhau. Sáng hôm nay họ lại tìm về quán cũ theo lệ thường để rồi sẽ lại ăn một bữa trước khi túc tắc dắt ngựa đi về. Thế nhưng lần này, cô vợ không về quán một mình mà dẫn theo anh người yêu cũ. Thế là ba người ngồi cùng nhau. Hai người đàn ông và một người đàn bà.
Anh bạn tôi ngồi xây mặt ra cửa nhưng căng tai về phía bàn bên để nghe và cố hạ giọng dịch cho tôi nghe từng câu nhát gừng đứt quãng của người đàn ông đang vừa nói vừa uống một cách đầy bức xúc. Anh bạn tôi còn phải tóm tắt cả câu chuyện đã xảy ra trước khi tôi hỏi, thế nhưng vẫn theo kịp được khúc sau vì anh kia cứ nói một câu lại uống một hớp, rồi lại gật gật cái đầu như đang cố vắt ra các ý nghĩ lộn xộn nằm đâu đó bên trong óc mình.
Tôi vừa nín thở để nghe và cố sắp xếp các lời dịch của anh bạn. Cuối cùng thì tôi hiểu được đại khái câu chuyện giữa hai người đàn ông, một người chỉ nói, vừa nói vừa nghẹn ngào, một người cúi gằm mặt xuống vừa nghe vừa cắn chặt hàm răng. Bỏ qua những câu vòng vo mà tôi không nhớ mà cũng không hiểu hết ý thì tóm tắt lại là như sau:
- Thằng Xín Thau kia, mày uống hết cái bát ấy đi rồi nghe tao nói. Suốt đêm qua tao đau tức cái tim, đau quặn cái ruột. Tao đi theo vợ mày về đây tìm mày.
-…
- Cái ngày bố mày theo ông thầy cúng đưa mày đến đón vợ mày về, tao buồn muốn chết. Tao đã bắn hết cả một túi thuốc, nhồi hết đạn chì thì nhồi sỏi sạn vào mà bắn. Đáy nòng vỡ ra, sẹo trên má tao vẫn còn đây này.
-…
- Sau khi cưới, vợ mày nó bảo rằng tao đừng buồn, mày thương vợ lắm. Tao tin nó quá, thế là tao vui.
- ….
- Phiên chợ trước tao được tin nhắn là phiên này vợ chồng nhà mày sẽ đi. Tao đắp vội mấy khúc bờ ruộng cho xong, tao bỏ cái đám cưới trong bản để ra đây gặp vợ mày.
- …
- Mày phải biết. Khi đi ra chợ tao vui quá, bỏ không bắn hai con chim to trên cành, bỏ không bắn một con nhím to trong bụi. Tao chỉ nghĩ đến cái lúc được gặp vợ mày. Thật đấy. Tao vẫn còn thương con vợ mày lắm mà.
- …
- Đến lúc tao tìm được con vợ mày, tao vui đến chảy cả nước mắt. Tao lại hát lại cái bài mà ngày xưa lần đầu tao hát vào bên tai con vợ mày, cái đêm đầu tiên tao gặp được nó.
- …
- Thế mà, dắt nhau đi rồi, đèn tao chiếu vào tận mặt mà tao không còn nhận ra nó là cô con gái đẹp nhất bản. Giàng ơi. Ngày xưa cái mặt ấy tròn như trăng rằm, hai cái vú nó tròn to như hai quả dưa chín, cái tay nó đẹp như mình con trăn trên cây, tiếng nó cười hay như chim hót làm nắng cũng cười theo, cái váy nó thơm như hoa rừng làm bướm cũng bay theo.
- …
- Giàng ơi. Đêm qua tao chỉ thấy mặt nó cong méo như trăng hạ tuần, ngực nó nhăn như hai quả bí héo. Nó không cười, nó chỉ muốn khóc. Tao đau cái tim tao quá. Giàng ơi.
- …
- Mày nói đi. Là thằng đàn ông, mắt mày có nhìn thấy vợ mày nó khổ hay không? Là thằng đàn ông, mày có thấy vợ mày nó buồn hay không?
- …
- Mày là thằng tốt số nhất đời. Mày sinh vào lúc nào mà mày lấy được vợ mày. Mày thật là có cái tội to. Hôm nay tao định đánh mày, tao thương con vợ mày quá.
- …
- Lần này tao mang hai bao ngô giống. Tao không bán nữa. Mày mang về đi mà trồng. Phiên chợ sau tao gửi phân bón vào cho.
- …
- Đến kỳ ngô ra bắp tao bảo mày cách đặt bẫy. Tao có bài thuốc, bẫy sập là lợn rừng ngấm thuốc không chạy được đâu. Tao sẽ cho mày. Nếu nhím sập bẫy, mày bắt nguyên cả con mang ra chợ. Có người mua ngay. Ba cái dạ dày nhím sống là đổi được một con lợn giống to.
- …
- Mày không được lười. Mày đói thì tao kệ mày nhưng vợ mày thiếu thóc thiếu ngô là tao đánh mày đấy.
- …
- Thằng Xín Thau kia, mày có phải là thằng đàn ông hay không?
Nhìn hai gã đàn ông gục đầu vào nhau rưng rức khóc trên hai bát rượu đã cạn khô, tôi thấy thật là khó tả. Nhìn sang người đàn bà lẳng lặng ngồi bên, tôi không đọc được những ý nghĩ gì đang ẩn hiện trong đầu cô ta. Phải chăng là vừa hạnh phúc vừa tủi thân, phải chăng là vừa ái ngại vừa thương xót cho cả hai gã đàn ông của cô.
Rất lâu về sau, một lần tôi đem câu chuyện này kể cho vợ tôi nghe. Vợ tôi thở dài, cầm cái điều khiển tắt phụt màn hình vô tuyến đang lải nhải vô duyên và bâng quơ nói: “Đàn ông như thế mới là đàn ông”.
PHẠM HOÀNG HẢI
Copyright (C) 2004 Tuoi Tre Online
Tuesday, June 3. 2008
Sành điệu là thử thách đến thành đạt
Giá trị của sự sành điệu là kiêu hãnh, mà sự kiêu hãnh đích thực chỉ có được khi bản thân tạo nên mọi thứ cho mình.
Nhiều người trẻ cho rằng, sành điệu là ăn mặc đúng mốt và đi trước mốt, là dùng những đồ vật đắt tiền và khác người… Nhưng người từng trải thì bảo rằng, sành điệu nhất chính là biết chấp nhận thử thách và dấn thân vào thử thách của cuộc đời.
Sành điệu là không sợ khó khăn
Nếu miêu tả cốt lõi của hai chữ sành điệu, có nghĩa là sự tự tin vào giá trị của mình. Vì vậy, cô gái trẻ không bao giờ ngại khó, cản trở có thể khiến cô lùi lại vài bước để lấy đà vượt qua chứ không thể bắt cô biến sắc mặt hay yếu đuối.
Thời đại toàn cầu với bao cái mới, biết bao cạm bẫy; tất cả đều không phải là quà tặng ngẫu nhiên. Cô gái muốn theo kịp thời đại nên tiến vào những thanh ba-ri-e chắn ngang, đó có thể là rào cản ngoại ngữ, là khác biệt lối sống, là khoảng cách quan niệm… Nhưng nếu sợ cái gì thì không bao giờ hiểu được để chinh phục nó, chỉ có cách thử sức mà thôi.
Sành điệu là tự lập
Giá trị của sự sành điệu là kiêu hãnh, mà sự kiêu hãnh đích thực chỉ có được khi bản thân tạo nên mọi thứ cho mình. Cô gái thời hiện đại với trang sức đắt giá, đồ dùng sang trọng chỉ đáng nể nhất khi chính cô tự lập nên. Vì do chính sức mình, trí óc mình là ra nên cô gái hiểu rõ phẩm chất hàng hoá, giá trị đồ vật quanh mình.
Sành điệu không đồng nghĩa với chọn đồ hàng hiệu
Quần áo không cứ phải dán mác cao cấp, son phấn không cứ phải đắt tiền quá chừng. Sự sành điệu đúng nghĩa tức là đẹp, mà là phải được sự phối hợp hài hoà ăn ý giữa các chi tiết với tổng thể. Hãy tin rằng: sự thanh lịch cũng là sành điệu và sự thanh lịch ở các cụ già tóc trắng như cước, ở các bà lớn tuổi tóc quyện hai màu… chính là một giá trị lâu bền của sự sành điệu.
Sành điệu cũng giản dị
Có những nhà tạo mẫu nổi tiếng xuất hiện trước công chúng thường xuyên với trang phục chỉ hai màu trắng đen, đường nét đơn sơ, đôi khi như thô vụng nữa. Thật ra, họ tin rằng đã đạt đến sự sành điệu cao cấp, nó cho phép họ không bị lệ thuộc vào những chi tiết rườm rà, cầu kỳ của vải vóc và kiểu cách.
Một trong những thước đo của sự sành điệu đến tinh tế cũng là giản dị; sự ngạc nhiên của khán giả khi bắt gặp những cô người mẫu danh tiếng ngoài đời cũng giải thích cho điều đó, bởi có khi họ còn ăn vận giản dị hơn tất cả nhiều.
Sành điệu là một giá trị sâu sắc, không chỉ thể hiện ở vẻ bề ngoài
Nếu hình thức bóng lộn mà nghênh ngáo, công chúng thường không khâm phục. Trước một nhân vật điềm đạm mà hài hoà từ trong ra ngoài, dù người đó chưa thể hiện một chút gì, đám đông cũng thích được chiêm ngưỡng.
Quy luật của cuộc sống hiện đại không còn thích hợp thường xuyên cho nguyên tắc hữu xạ tự nhiên hương, người tài giỏi đến sành điệu không còn chỉ ẩn mình kín tiếng. Hình thức tinh tế của họ, khả năng sâu sắc của họ, sự sành điệu đích thực của họ được chính họ và được người chung quanh truyền tụng.
Nói cho cùng, sành điệu là tiêu chí của sự thành đạt, của tài năng. Đó là phần thường lớn, là đích đến của người hiện đại.
Theo 24h.com.vn
|